Bài giảng Ngữ văn Lớp 7 - Tiết 28: Luyện tập cách làm văn biểu cảm
Bạn đang xem tài liệu "Bài giảng Ngữ văn Lớp 7 - Tiết 28: Luyện tập cách làm văn biểu cảm", để tải tài liệu gốc về máy hãy click vào nút Download ở trên.
Tóm tắt nội dung tài liệu: Bài giảng Ngữ văn Lớp 7 - Tiết 28: Luyện tập cách làm văn biểu cảm

CHÀO MỪNG CÁC THẦY CÔ GIÁO TUẦN 8 TIẾT 29 TẬP LÀM VĂN LUYỆN TẬP CÁCH LÀM VĂN BIỀU CẢM I.Cách làm văn biểu cảm: Đề bài: Loài cây em yêu ĐEmề yêu yêu c ầcâyu vi gì?ết v ềvì 1/ Tìm hiểu đề và tìm ý: saođi emều yêu gì? cây -Từ ngữ: Loài cây, em, yêu đó hơn các cây -Tìm các đặc điểm của cây. -Mối quan hệ gần gũi với đời khác? sống của em. - Cây đem lại cho em những gì trong đời sống vật chất và tinh thần 2/ Lập dàn ý: Một số hình ảnh của cây dừa I.MỞ BÀI 2) Cây dừa trong cuộc sống của con - Giới thiệu đối tượng : Cây dừa – người loài cây em yêu thích - Có mặt ở khắp nơi ( thân cây làm cột nhà vững chãi, chiếc gáo dừa thân - Tình cảm : Dừa là người bạn thân thuộc, đôi đũa ăn cơm bình dị, nhịp thương nơi quê hương. cầu dừa bắc qua con mương,... ) → II.THÂN BÀI có cảm giác thân quen như người 1)Những đặc điểm đặc biệt của cây bạn gắn bó, bền chặt. - Thân cây cao vút →Người vệ sĩ - Hương vị đậm đà trong nhiều món hiên ngang gìn giữ bình yên cho bầu ăn của quê hương. trời quê hương. - Vật liệu làm nên những món quà thủ - Dáng nghiêng nghiêng ra bờ nước công xinh xắn → gợi nỗi nhớ thương →Cô thôn nữ dịu dàng, duyên của kẻ xa quê. dáng. 3) Cây dừa trong cuộc sống của em - Tàu lá xanh mướt thả dài, khẽ đu - Gắn bó với những kỉ niệm tuổi thơ ( đưa trong làn gió man mát →phát lúc ông còn sống, những lần rảnh rỗi, ra những âm thanh xào xạc vui tai em và ông và ông lại có những trò chơi →bài ca bất tận, bản nhạc không có dân gian thú vị bên gốc dừa) nốt cuối cùng của quê hương. III.KẾT BÀI - Vị dừa ngọt thanh, tinh khiết → - Khẳng định : Cây dừa là hồn quê, thấm nhuần vào lòng người → một hình tượng đẹp đẽ của quê hương vị, hơi thở của quê hương. hương thân yêu. Ngay từ khi đặt chân vào nấc thang học đường đầu tiên tôi phải bỡ ngỡ rụt rè e sợ nhưng cũng hòa vào đó là sự ngây ngất trước vẻ đẹp của trường. Ngay từ lúc ấy tôi đã cảm nhận được nơi này chính là nơi mà tôi tin tưởng có thể gửi cả cuộc đời tôi vào đây. Ở đây tôi có nhiều bạn mới cô thầy mới, trường lớp mới đã trở thành cô bé chững chạc hơn nhiều. Nơi đây có hàng cây xanh rì. Cây me tây những tán cây to vươn lên che cả bầu trời.Ngồi dưới tán cây một cảm giác mát dịu,chính từ thiên nhiên ban tặng. Nhưng tôi có thể thốt lên rằng: tôi không yêu cây me tôi chỉ yêu cây phượng. Cây phượng gắn cả quãng đời tôi là một người bạn tri ân tri kỉ không riêng gì tôi mà cả các bạn khác. Dáng cây nhỏ nhắn xnh xắn chỉ có vài cành to, nhưng trong thân cây và cành cây đó nó chứa đựng biết bao nhiêu kỉ niệm. Kỉ niệm vui buồn khác nhau. Mùa đông cây đứng im lìm không khoác được chiếc áo rậm rạp đỏ rực, cũng không mặt được chiếc áo xanh non ấm áp bao trùm lên cơ thể.Trơ trụi cành lá chỉ còn vỏ thân xù xì, nó cũng ghen tị với các loài cây me tây nhiều lắm. Nóao ước rằng được như những người bạn khác. Khi bàn tay tôi chạm vào những chổ xù xì của nó, nó đau lắm nhưng cũng cố lay động cùng chị gió. Đó là một nụ cười mà cây dành cho tôi. Tôi vui lắm. Cây phượng là thế đó nó trải qua nhiều kỉ niệm vui buồn lắm. Nó phải tận mắt chứng kiếm cảnh học sinh nghỉ hè, cả trường vắng lặng, chỉ có nó là thắp lên ngọn lửa đỏ cháy bỏng của sân trường. Chúng tôi hòa vào những ngày vui của gia đình còn nó thì lẻ loicô Kỉ niệm đã tan thành mây khói cùng với một năm học trôi qua năm học mới đến nhưng trong tôi vẵn còn đọng lại nhứng ấn tượng khó phai về một mùa phượng. Cây phượng lúc nào cũng đẹp nhưng không bao giờ đẹp như lúc này. Mai đây dẫu có đi bất cứ nơi nào thì hình ảnh của cây phượng vẫn còn vĩnh hằng trong trái tim tôi như ngọn nến không bao giờ tắt. Giờ đây tôi không biết phải cảm ơn thầy cô và mái trường như thế nào để thầy cô tha thứ cho những lỗi lầm mà tôi đã gây ra. Tôi không biết phải im lặng bao nhiêu lần để suy nghĩ về những tình cảm của tôi dành cho cây phượng, thầy cô mái trường. Tôi không biết tôi sẽ ra sao nếu như tôi không được đi học. Còn bây giờ tôi chỉ biết nói rằng: tôi yêu cây phượng, tôi quý cây phượng và những thứ thuộc về mái trường. CHÚC CÁC THẦY CÔ DỒI DÀO SỨC KHỎE
File đính kèm:
bai_giang_ngu_van_lop_7_tiet_28_luyen_tap_cach_lam_van_bieu.ppt